Chuyện hai chúng ta nên kết thúc rồi

     

Mộttháng sau chuyện này, Lâm Tự với Lạc Trần đều sở hữu thái độ tránh mặt vấn đề kết hôncủa anh, đương nhiên lũ họ không ở bên nhau lần như thế nào nữa.Lâm Tựné tránh là do cảm thấy chuyện vẫn định vậy nên rồi, phương án giải quyết và xử lý anhđưa ra ko được Lạc è cổ chấp nhận, anh cũng chẳng thể làm những gì được nữa. Anhkhông muốn nhắc đến vấn đề cảm xúc của Lạc Trần, anh nhận định rằng tình cảm không thểmang ra để đong đếm, chỉ phiền não thêm.LạcTrần né tránh cũng chính vì cô đã có ý định riêng. Cô biết vai trung phong ý của mình, cũng muốnđấu tranh với anh test xem. Tuy vậy mỗi lần đối mặt với Lâm Tự, số đông sự chuẩn chỉnh bịcủa cô đều sụp đổ. Vì chưng vậy, sự né tránh của Lạc trần không giống với sự né tránhcủa Lâm Tự, cô chỉ cần đang thuyết phục bản thân bản thân xem bao gồm nên chống chọi mộtlần trưóc khi chấm dứt tất cả hay là không thôi.Sángngày hôm ấy, Lâm từ vào phòng Lạc Trần. Lạc Trần vẫn ngồi trước laptop đểsắp xếp lại phần tài liệu cô dịch tối qua, không chú ý thấy Lâm từ đi vào. Phầndịch cho tập phim cô new nhận này đã chuẩn bị xong, buổi sáng sớm không phải đi học nêncô định sở hữu qua mang đến Sở khiếp Dương. Mông Mông từ khi chuyển hẳn về đơn vị lại trởnên thần bí, ngoài các lúc chạm chán cô ngơi nghỉ trường để đàm phán qua về quy trình tiến độ của mỗingười thì gần như không thể gặp gỡ được cô ấy. Lạc trằn cũng nỗ lực hết sức để cóthể kết hợp với thời gian của Mông Mông.Lâm Tựđứng vùng phía đằng sau Lạc Trần, quan sát cô để ý gõ máy tính xách tay hết sức tập trung, khôngmuốn có tác dụng phiền cô đành lặng lẽ âm thầm đứng làm việc đó, hóng cô dứt việc.LạcTrần vặn vẹo vẹo cổ, quay đầu: "A!”. Cônhìn thấy Lâm Tự ăn uống mặc rất là chỉnh tề đang đứng sau mình.LạcTrần mau chóng đứng dậy: "Sao thế?". Cô vẫn còn chưa kịp buộc mớ tócdài vẫn buông rối tung, trông bao gồm phần uể oải phong tình. Bởi ngồi trước máytính khá lâu bắt buộc Lạc trần có cảm giác mắt mình bị khô rạn đi, ngay thức thì chớp chớp mấycái. Động tác vô tình nhưng mà trong mắt Lâm từ lại trở thành một loại ám thị.Ngay sau đó, Lạc è cúi tín đồ xuống mang tài liệu vừa in ra, cho vô trong túi,lại tiếp tục vươn bạn tắt thứ tính. Một loạt rất nhiều động tác đó của cô ấy khiếnmỗi cỗ phận, mỗi đường cong bên cạnh đó đều đang biểu thị một một số loại ngôn ngữ, đóchính là mời gọi.LạcTrần vẫn còn mơ hồ lừng khừng sự trở thành đổi nhỏ tuổi trong tinh thần của Lâm Tự, thấyLâm Tự ngoài ra không có bài toán gì cấp liền đi mang lại tủ áo quần lấy thứ ra thay. Côđứng quay sống lưng về phía Lâm trường đoản cú cởi xống áo ngủ ra, rồi thò tay vào tủ lấy bộ đồhôm ni định mặc. Lạc Trần trọn vẹn không ý thức được rằng, sự lõa thể của côlúc này có tác động lớn chũm nào cho tới một người bị cấm vận một tháng nay như LâmTự.Từtrước tới thời điểm này Lâm trường đoản cú luôn nỗ lực khống chế bản thân bản thân nhưng bây giờ anh cảmthấy, phàm sẽ là lũ ông thì sẽ không một ai bỏ qua cảnh đẹp này, sẽ không bỏ dở cơhội này. Bởi vì vậy chỉ một giây sau tay anh đã bao bọc lấy Lạc trần từ phía sau.Bàn tayanh trở phải nóng bỏng, sự si mê muốn bên cạnh đó đã diễn tả khá rõ ràng. Lạc Trầnmuốn kháng cự lại. Thời hạn vừa rồi, Lâm Tự không đến tìm cô lần nào, từ bỏ sựhân hoan thời điểm đầu, dần dần chuyển sang trọng trạng thái chờ đón trong nghi ngờ, rồibây giờ đồng hồ là thay ý lãng quên. Cô cố kỉnh ý quên khuấy sự thân thiện từng bao gồm với anh, quátrình như vậy quả thật là sự việc hành hạ nhức đớn.Tronglúc lòng bi tráng nhất, Lạc Trần vẫn nghĩ rằng chỉ phần đông lúc phải anh bắt đầu tìm cô,rồi liệu có ném cô đi như một thứ phế vật dụng hay không, cũng chỉ dựa vào một ýnghĩ của anh nhưng thôi. Lạc Trần ý muốn đấu tranh với anh là vì ao ước làm điều gì đócó nhiệm vụ với tình cảm của mình, bất luận có thành công xuất sắc hay không, cũng đềudo chính tay bản thân kết thúc.LạcTrần vặn vẹo vẹo người mong mỏi thoát ra, cho dù sao đứng xoay sống lưng lại phía anh vẫn là tựđưa mình vào thế bất lợi rổi."Emđừng cử động, đừng cử động." Lâm trường đoản cú siết chặt tay quán triệt cô vùng vẫynhưng tiếng nói lại cực kỳ nhẹ với dịu dàng, tràn đầy sự mê hoặc vang lên bên taiLạc Trần, "Hãy để anh được ngắm em một chút".Khôngthoát ra khỏi vòng tay Lâm từ được, Lạc nai lưng đành bắt buộc nói: "Lâm Tự, emcòn đề nghị đi giao bản dịch, vẫn hẹn rồi". Cô hy vọng hôm nay anh chịu đựng nghecô nói lý. "Ừ,một cơ hội thôi rồi đi." Lâm từ bỏ nói, áp gần cạnh đầu bản thân vào Lạc Trần, tận hưởng thụtừng chút hương thơm thơm lôi cuốn của món điểm chổ chính giữa ngon miệng này. Huyết tấu bên trên tayanh phối kết hợp với hành động của đôi môi khiến cho Lạc trần có cảm giác mình bị rơivào hai dòng lưới, một vày Lâm tự tết cho cô, một là cô tự khiến cho mình.Ngoàituân theo phiên bản năng ra, Lạc Trần trù trừ mình còn rất có thể làm gì nữa.Cuốicùng khi Lạc trằn rã rời ở gọn trong tâm Lâm Tự, cô cũng đã lên giờ đồng hồ thỉnhcầu: "Lâm Tự, em không muốn ly hôn cùng với anh".Lâm Tựkhông trả lời. Lạc è cổ không quan sát thấy bộc lộ của anh, chỉ có cảm giáckhuôn ngực ấm cúng đang thư thả lạnh cứng, từng thớ giết mổ như căng lên. Sự lạnh lẽo lẽoanh truyền sang khiến cô bất giác run rẩy. Cô thầm nói với mình rằng, hãy coichuyện vừa rồi là lời xin chào tạm biệt, đến dù trong tương lai có mở màn mới cùng với Lâm Tựhay không thì cô cùng sẽ nói lời cáo biệt với sự si tình thuần khiết của mình.LạcTrần ngồi dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt Lâm Tự. Đôi đôi mắt anh ghẻ lạnh y như lần đẩutiên cô gặp. Thái độ của anh sẽ nói rõ tất cả nhưngLạc è cổ vẫn quan sát thẳng vào anh: "Lâm Tự, em hy vọng vợ anh chỉ hoàn toàn có thể làem".Cắnmôi, Lạc trằn vẫn tất yêu nói ra được là cô yêu thương anh. Cô đã có lần nghĩ, lúc côchủ động bày tỏ tình yêu của chính mình cũng đã là dịp cô ra đi, nhưng lúc này, sựquyến luyến đã chiến thắng lý trí, cô ý muốn giữ đôi chân đang ao ước rời đi củaanh lại, không thích phải xa anh. Cô cũng không thích đưa ra bất kỳ quyết địnhnào trước khi hỏi rõ tâm tư của anh.Lâm Tựcau mày, "Em sẽ sở hữu thân phận của mình". Anh nhận định rằng mình như thế đãlà vô cùng mềm mỏng dính rồi. Dã tâm của cô ngạc nhiên cũng lớn đến thế.Khi anhcau mày, sắc mặt của Lạc Trần đã trở bắt buộc nhợt nhạt, "Anh đã từng có lần yêu emchưa?". Cho dù anh từng chỉ yêu thương cô một chút ít thôi thì cũng đã là 1 trong những sự anủi rồi.Lâm Tựcảm thấy nếu Lạc Trần đang nói rõ ra như thế; thì chi bởi nhân thời cơ này màthẳng thắn với nhau: "Anh thấy em và yêu mong của em thật hão huyền, khôngbằng nhân thời cơ này yêu mong thêm một vài sự đảm bảo. Ví như em biết giữ thân phậncủa bản thân thì cuộc sống đời thường sau này vẫn vậy, không tồn tại gì biệt lập cả".LạcTrần thẳng thừng chặt đứt mặt đường lui của mình, "Giữ thân phận gì? giả dụ ý anhmuốn nói là em phải share anh cho người con gái khác, đồng thời buộc phải coi việcđó là hiển nhiên, vậy thì ngay hiện giờ em nói theo một cách khác cho anh biết, em ko làmđược"."Baonhiêu tín đồ vẫn sống như vậy có gì khó khăn đâu?"LạcTrần vẫn quật cường nhìn Lâm Tự.Lâm Tựtrầm ngâm, rồi như hẹn với cô: "Ngoài ly hôn ra, những việc khác đều cóthể yêu thương lượng".LạcTrần hớt tóc mắt, "Được, Lâm Tự, ly hôn đi. Mặc dầu anh tất cả tái hôn, em cũngkhông vứt đi. Em đã ở lại cho đến ngày em trả không còn nợ. Cơ mà chuyện của bọn chúng ta,kết thúc rồi".Banđầu, trước khi cô cùng Lâm từ bỏ kết hôn, không phải cô không nghĩ đến sẽ sở hữu việcnhư núm này xảy ra, cũng đã do dự. Mà lại hôm nay, lúc cô biết rằng sẽ sở hữu mộtngười phụ nữ khác đem danh nghĩa là vk sống cùng anh, cùng chia sẻ những tìnhcảm và lắng đọng ấy thì sao cô rất có thể bình tĩnh được? lúc này, trang bị cô bắt buộc tuyệtđối không hẳn chỉ là sự việc chung thủy về mặt tình yêu của Lâm Tự."Khôngđược, Lăng Lạc Trần, em đừng hòng nắm đổi." Lâm Tự trường đoản cú chối, sao cô ấy lạicó thể nảy ra một ý tưởng hoang đường như vậy chứ."Emđã từng hứa với anh là không vứt đi, em sẽ tiến hành lời hứa hẹn đó. Em hy vọngchúng ta mọi người chịu dường một bước.""Emchịu nhường cách nào?"“Emđồng ý sinh sống lại, như vậy đã là đồng ý chia sẻ anh với người khác trên hình thứcrồi nhưng mà em không muốn cùng cùng với người thiếu nữ khác share thân thể anh."Nếu không trọn vẹn là của bản thân mình thì cô cũng không cần. Lạc nai lưng lùi cách này,thật ra cũng đã có ý định tháo lui rồi."Mấyngày nay, em chỉ thống kê giám sát việc này thôi sao?"Thật raLạc Trần không từng suy nghĩ nghiêm túc việc này, thậm chí còn không nghĩ đang phảinói cùng với Lâm Tự rứa nào, anh sẽ có phản ứng gì, cô đã ứng phó ra sao, sau này sẽthế nào. Cô vẫn vẫn ở tiến trình dằn vặt giữa những việc nói cùng không nói. Giờ cô đãnói hết số đông gì mình muốn rồi, ngay cả những điều cô vẫn chưa quan tâm đến chínchắn đã và đang nói ra."Điềukiện của em, anh hãy xem xét đi. Mặc dầu anh có đồng ý hay không thì em cũng sẽnói rõ với vk tương lai của anh, em sẽ không có bất cứ hành động u tối nào vớichồng của cô ý ấy." Lạc Trần bền chí nói.GiọngLâm Tự bình tâm nhưng giá bán lạnh: "Đừng tự cho rằng mình thông minh".Không ngờ việc này mà cô ấy cũng suy nghĩ ra! Lâm Tự ko ngồi yên ổn được nữa, vơquần áo của mình, vực dậy đi ra.LạcTrần cảm xúc mình đã hoàn toàn kiệt sức, hệt như sắp gục xuống vậy. Nói hếtsuy nghĩ của chính bản thân mình với Lâm từ xong, cô chợt trở nên trống rỗng. Khung người cô vẫncòn giữ lại cảm giác nhức nhối của những gì cả nhì vừa trải qua, vào khôngkhí vẫn còn đó mùi của Lâm Tự nhưng lại anh thì đã đi xa rồi.


Bạn đang xem: Chuyện hai chúng ta nên kết thúc rồi


Xem thêm: Unit 1 Lớp 10 Looking Back Unit 1 Lớp 10 Unit 1 Looking Back


Xem thêm: Toán Lớp 3 Trang 28 Luyện Tập Toán Lớp 3 Luyện Tập Trang 28, Giải Bài Tập Trang 28 Sgk Toán 3 Bài 1, 2, 3


Tất cả điều Lạc è cổ lại cảmthấy vơi nhõm như trước đó chưa từng nhẹ nhõm hơn.Saungày hôm đó, Lâm Tự ko về bên nữa, cũng ko có bất kể tin tức gì. Lạc Trầncố cầm không nhằm lộ điều gì bất thường, tiếp tục cuộc sống thường ngày của mình. Cô khôngmuốn bất kỳ ai nhận thấy sự khác biệt, càng không muốn phải phân tích và lý giải thanhminh gì về chuyện này.Vì côngviệc, Lạc nai lưng đã gặp Sở tởm Dương hai lần tuy vậy anh hoàn toàn không đề cậpđến đề bài đó, thậm chí còn không nhằm lộ ngẫu nhiên cử chỉ nhiệt tình nào. Vì bài toán nàymà Lạc Trần khôn cùng cảm kích anh. Mặc dầu chỉ là đang gia hạn vẻ vẻ ngoài giảtạo của mình, Lạc Trần mong muốn tâm trạng cô sẽ từ từ bình tĩnh quay trở về khôngbị làm phiền nữa.Nhưngsự không nguy hiểm đó chỉ kéo dãn dài được một tuần, những loại phương tiện truyền thông media bắtđầu đăng tải tin "Hai nhà Lâm - hứa hẹn liên hôn, sẵn sàng đính hôn trong thờigian sắp tới", đồng thời ban đầu không ngừng cung cấp thông tin về họ, theo gần cạnh hànhtung của hai người.LạcTrần cảm giác kinh ngạc, cứ coi như cô và Lâm trường đoản cú kết hôn âm thầm lặng lẽ tới nút khôngai biết, tuy thế dù sao vợ ông chồng cô cũng chưa làm giấy tờ thủ tục ly hôn. Lâm Tự vội vàng rútmuôn tái hôn như vậy băn khoăn có phải đã đảo lộn trình tự ko đây? có điều,đính hôn thì đâu cần giấy tờ thủ tục gì.Chuyệnnày bung ra, người đầu tiên Lạc Trần phải đối mặt là Lạc Sa. Cô vẫn chưa nghĩđược đề nghị nói với Lạc Sa về chuyện này như vậy nào. Sau khi Lạc Sa phát âm báo,không thèm gõ cửa cứ cụ xông trực tiếp vào phòng, Lạc Trần vẫn còn chưa nghĩ xong."Chị,đây là chiếc gì? Sao bầy họ có thể viết bừa bến bãi như thế? chúng ta nói anh Lâm đã đínhhôn với những người khác!"LạcTrần đón rước tờ báo Lạc Sa gửi tói, thay lên xem, trên đó có hình ảnh của Lâm tự vàHứa cửa hàng Hoàn cơ mà in lại mờ lắm. Dù thế vẫn có thể nhận thấy tướng mạo mạocủa Hứa quán Hoàn khôn cùng xuất chúng, hấp dẫn đầy hấp lực như thiếu nữ Hi Lạp vậy."Lạc Sa, bài toán này là thiệt đấy, Lâm Tự sẽ lấy tín đồ khác."Lạc Sachưa từng yêu, đối với chuyện tình yêu cũng thiếu hiểu biết nhiều lắm, tuy nhiên cậu thấy chịđã ở cùng với Lâm Tự, không chỉ có thế chị cũng thích sống như thế, có vẻ còn mong muốn muốncó một cuộc sống bền lâu.LạcTrần mỉm cười, "Lạc Sa, chị không muốn nói gì về chuyện này cả, em cũngđừng an ủi chị đạt được không?".Lạc Sa rấthiểu chuyện, ngoan ngoãn gật đầu, "Chị, họ chuyển về bên đi".LạcTrần rung lắc đầu, nhẹ nhàng nói: "Lạc Sa, chị đề xuất ở lại"."Chị!Anh ta sắp đến lấy người khác rồi, chị còn nghỉ ngơi lại, vậy chẳng bắt buộc là..." Lạc Sathực sự không đủ can đảm nói tiếp, lúc này cậu không muốn nói bất kể lời nào làm tổnthương Lạc Trần.LạcTrần vẫn ra sức bịt giấu sự cực khổ trong lòng, giờ đồng hồ lại bị sự yêu đương xót củaLạc Sa khơi dậy: "Lạc Sa, hãy tin chị. Họ chỉ là làm việc lại căn nhà này.Chị và Lâm Tự không sống cùng mọi người trong nhà nữa đâu". Đối cùng với Lạc Sa, cô cũng chỉcó thể giải thích đến nút này nhưng thôi.Lạc Sanửa đọc nửa không, cậu không hiểu biết nhiều rốt cuộc là vì sao vẫn nên sống trong cănnhà này. Tuy vậy nỗi buồn tràn ngập trong ánh nhìn chị khiến cho Lạc Sa ko thốt nênlời, cậu chỉ gật đầu, sau đó ôm chầm đem Lạc Trần, giật rước tờ báo vừa mangvào, mau lẹ chạy ra ngoài."Chị,em đang mãi mãi ở bên chị!" Cậu vừa chạy vừa hét.LạcTrần hiểu Lạc Sa nhức lòng vì cô, vừa rồi giọng Lạc Sa như nghẹn lại, cậu chẳngqua vì không muốn khóc trước mặt cô đề xuất mới nôn nóng chạy ra như thế.LạcTrần mong mỏi trốn nghỉ ngơi nhà, không muốn gặp mặt ai cả, không yêu cầu nghe gì hết. Chuông điệnthoại reo, Lạc Trần cầm lên nhìn, là Mông Mông. Lạc trằn bất lực mỉm cười khổ mộttiếng, bấm nút nghe, "Mông Mông?"."Mìnhđây, mau nói showroom nhà, mình đến ngay đây."“Cóchuyện gì thế, sớm ráng này."“Đợimình mang lại rồi nói.”LạcTrần đành nói địa chỉ cửa hàng nhà cho bạn. Kế tiếp cô thoát khỏi giường trở xuống lầu, chuẩnbị đón Mông Mông cho tới thăm.Lạc Sađã bữa sớm xong, đến lớp rồi. Mắt bác bỏ Vương đỏ hoe, chắc chắn là vừa khóc. Báckhông dám nhìn Lạc Trần, cứ sinh sống lì vào bếp luôn luôn chân luôn tay, không chịu rangoài.LạcTrần thở dài, xem ra mọi người sát bên cô còn bi thảm hơn cô nhiều, họ rất nhiều cầncô an ủi. Lạc Trần lấn sân vào bếp: "Bác Vương, cháo lúc này ngon lắm, bác lấythêm cho con cháu một chén bát nữa đi". Bộc lộ bằng khẩu ca cũng chẳng ích gì,chỉ lúc cô thật sự ko có gì thì họ new yên tâm được.MôngMông hối hả tìm cho nơi, vừa cởi giầy vào nhà vẫn hét lớn: "Lâm Tự,anh ra đây!". Coi ra cô ấy rất kích động. Thông tin trên báo nhiều lúc cũngthật trả lẫn lộn, nhưng mà ông nội cô thì thầm này chắc chắn rằng trăm phần trăm. Lờicủa ông nội dĩ nhiên không có gì đề nghị nghi ngờ. Mông Mông cũng chẳng buồnnghe ông phân tích về vụ hôn sự này, cứ nắm lao ra cửa, điện thoại tư vấn xe, liên hệ vớiLạc trần rồi vội vàng mang đến đây.LạcTrần thấy bộ dạng ám khí đằng đằng của Mông Mông, nôn nóng kéo cô ấy lại,"Lâm Tự ko ở đây".MôngMông y hệt như bừng tỉnh, vỗ rất mạnh vào đầu mình một cái, "Đúng thế, cậuchẳng đã sớm đá anh ta thoát ra khỏi cửa rồi ấy chứ. Mình thật hồ đồ. Mình sẽ đếncông ty mắng cho anh ta một trận". Nói xong, không đợi Lạc trần kịp phảnứng, cô ây xông ra cửa ngõ đi giày."MôngMông, Mông Mông!" Lạc trần cũng ko kịp nghĩ về gì, đành chạy ra đứng chắnở cửa, "Đợi chút, cậu đi như vậy cũng không chạm chán được Lâm Tự, ko mắngđược anh ấy đâu"."LạcTrần, sao bây giờ rồi mà lại cậu còn yên tâm như thế? thương hiệu Lâm trường đoản cú kia chỉ ra rằng bọnmình dễ bị tóm gọn nạt lắm đấy à? Thật thừa đáng!" Mông Mông nói xong lại tứcgiận đùng đùng, đẩy Lạc trần ra, "Cậu lặng tâm, mình sẽ đòi lại công bằngcho cậu, tốt nhất định yêu cầu cho anh ta một trận new được!". Cô ấy không phải chỉ biết nói suông, với trình độ võ nghệ bị éptập bao nhiêu trong năm này của Mông Mông, e là dù bố hay năm fan cũng ko phảiđối thủ của cô ý ấy.LạcTrần phân vân làm chũm nào, đành ôm chặt đem Mông Mông, "Đừng như vậy.Mông Mông, đừng như vậy. Cậu bao gồm đi cũng ko thể giải quyết được gì, nhữngviệc hoàn toàn có thể làm mình rất nhiều đã làm cho cả rồi, những việc không thể có tác dụng mình thuộc làmrồi, cứ kệ đi, Mông Mông". Rất có thể là bởi thấy Mông Mông rất có thành ý muốnxả giận nuốm mình khiến Lạc trần tủi thân. Cô một mặt ngăn Mông Mông, một mặtvừa khóc vừa hét lên các lời đó. Thì ra, chỉ hầu như lúc bị fan khác thươnghại, nỗi bi thảm trong lòng cô mới ào ạt chảy ra như thế.MôngMông thấy Lạc nai lưng khóc, tay chân bắt đầu luống cuống, "Đừng khóc, đừngkhóc! Mình không đi nữa, ko đi nữa". Cô vẫn trường đoản cú nhủ cùng với mình, gồm cơ hộinhất định không để cho tên Lâm Tự tê được yên, không dạy dỗ anh ta, cô sẽkhông có họ Mông nữa, cũng trở nên không làm các bạn với Lạc è nữa.MôngMông cùng Lạc Trần thuộc khóc. Bác Vương bây giờ mới rời khỏi khuyên nhủ họ,"Các cô tuổi còn trẻ, gồm gì cơ mà không chịu được chứ? bây giờ dù tất cả xảy rachuyện to tát mang lại mấy thì ngày mai khi mặt trời lên, đông đảo muộn phiền cũng trở nên ởlại phía sau hết cả thôi".Bangười cùng lau khô nước mắt."LạcTrần, cậu định cụ nào?"LạcTrần nhấp lên xuống đầu, "Các cậu ai cũng hỏi mình định rứa nào, mình thì rất có thể cóbiện pháp gì chứ? Mình đã từng hứa cùng với anh ấy là không bỏ đi, mình sẽ không bỏđi"."Anhta chuẩn bị cưới Hứa tiệm Hoàn rồi, cậu vẫn còn đó nhẫn nhịn mà chịu đựng đượcsao?""Anhấy lấy ai ai cũng vậy. Mình cùng anh ấy tự nay sau đây không liên quan đến nhau nữa.Mình có thể sống một cách khổ cực nhưng quyết ko sống vào sự thươngtâm."MôngMông không hiểu mấy tuy nhiên cũng không truy hỏi, mặc dù gì thì Lạc Trần đã và đang cóchủ ý của mình, như thế là xuất sắc rổi.MôngMông đột nhiên muốn dốc thai tâm sự: "Lạc Trần, thực ra sau khoản thời gian cậu chuyểnvề nhà, Lý Kỳ cũng đặt chân đến tìm mình".Ngườinày sớm đã trở thành nỗi nhục mập trong đời Mông Mông, sự chơi đùa của anh tahết lần này tới lần khác thử thách giới hạn lòng từ bỏ tôn của cô. Mỗi lần đichơi thuộc nhau, cô đều thấy giữa hai bạn như có sự thỏa ước ngầm, chỉlà không nói ra mà thôi, thỉnh phảng phất anh ta còn lén lút gửi mang đến cô phần nhiều ámthị rất rõ ràng. Tất cả điều Mông Mông lại tiếp tục nghe được tin anh ta thếnày vắt nọ với các chị em khác. Lúc Mông Mông kiêng xa thì anh ta sáp lại. KhiMông Mông xua đuổi tới gần, anh ta lại buông tay.MôngMông đề cập lại với Lạc Trần: "Có mấy lần, bản thân cảm thấy dường như mình đã túmđược vạt áo của anh ấy ấy, nhưng mà rồi lại nhận biết chỉ là gió đang lướt qua tay mìnhmà thôi"."Mìnhcàng đuổi càng xa. Sau đó, mình lại một đợt nữa nhìn thấy anh ta và tín đồ congái không giống anh bạn bè em. Mình từ bỏ." Mông Mông giơ thay đấm, "Cho anhta một trận, giải phóng đến anh ta nhưng mà cũng là giải thoát mang lại mình".LạcTrần chú ý Mông Mông, cô ấy luôn khiến người khác cần kinh ngạc. Một cô gái tốttính như thế cũng có lúc bị nghiền đến bước đường cùng. Kỳ dị là, Lạc è cổ khôngthấy vấn đề Mông Mông xuất sắc tính và câu hỏi cô ấy thỉnh phảng phất có hành vi bạo lựcxung tự dưng gì cùng với nhau, những bài toán cô ấy làm cho là phần nhiều việc khiến cho người thân vuivẻ và quân thù thì nhức đớn. Mông Mông cũng xuất hiện trầm tĩnh, nhưng sự trầm tĩnhphải rèn luyện cơ mà có này không thể thắng được tính nghĩa hiệp cùng bộc trực thiênbẩm của cô ấy ấy."Đánhanh ta một trận là hoàn toàn có thể giải quyết được mọi sự việc sao?""Đúngthế, chiến đấu xong bầy mình lại như anh em. Chạm mặt nhau vẫn cười chơi như thường.Tác dụng phụ là, số đông kẻ cho tới xem chiến đấu hôm ấy, hiện giờ gặp mình đầy đủ khúmna khúm cố gắng cả. Ừm, có thể đàn họ đang phát hiển thị mình lợi hại nỗ lực nào rồi." Rõ rànglà Mông Mông đang nói về một vụ việc hết sức đau buồn,thế mà nói một thôi một hồi sau cuối lại có công dụng như đã kể chuyện cườivậy.Quảnhiên, Lạc nai lưng đã mỉm cười rồi. Mông Mông làm bộ đưa tay lên lau chiếc trán không hềcó chút những giọt mồ hôi nào. Cho mặc dù là khóc tuyệt cười, chỉ cần Lạc Trần chớ dồn nén tìnhcảm lại trong trái tim là được.